Không nên đánh nhau khi đang tức giận

Không nên “đánh nhau” trong lúc đang tức giận vì giận mất khôn nhưng chờ lúc bớt giận mới đánh vì lúc đó mình biết đánh như thế nào. Đó là nguyên tắc của người võ sĩ và kẻ trí, vì giận quá mất khôn.

Mỹ có câu:  Don’t get mad, get even!  (Đừng tức giận, mà trã đủa!) nhưng người Mỹ cũng có khuyên ta:  Chúng ta không cần phải phản ứng tích cực (aggressive) khi thấy bất bình hay bị sỉ nhục, lăng mạ nhưng nên phản ứng trung đạo  – assertive- không nóng, không sợ nhưng vô úy.  Có nghĩa là cho họ biết là mình không đồng ý với một thái độ ôn hòa hay phản ứng khi bị tấn công nhưng không nóng giận hay sợ hải.  Đó gọi là bi trí dũng.Theo nguyên tắc của Akido:  tôn trọng khí của kẻ tấn công nhưng dùng cái khí của họ cùng với cái khí của mình để đưa họ tới nơi họ muốn đi – lợi cho họ hay hại cho họ, tùy bản chất thiện ác của họ.  Không tấn công người trước nhưng không thể để bất cứ gì hại đến mình, quyền tự vệ.  Đây là nguyên tắc tâm lý mà chúng ta đối diện hàng ngày từng giây từng phút trong cuộc sống chứ không phải tập luyện trong võ đường.

Tại sao chúng ta mù quáng tin theo kinh điển, Phật dạy về từ bi hỷ xã, nhẫn nhục khi bị người khác chữi mắng, sân sư, gian ni la rầy, …mà khi định phản ứng sân si vì nổi sân thì người khác lại cản mình…thôi đừng nói nữa.   Thầy Cô đã si rồi không lẽ mình bắt bẻ Thầy Ni vậy thì mình đi chùa để giảm bớt tham sân si làm gì?  Nghe có vẽ cao siêu thật và cũng tốt vì có người hạ hỏa sân mất khôn của mình.

Tuy nhiên, cái “Ngộ nhầm” (chữ của Lưu Tâm Lực)  này làm chúng ta trở thành ‘hèn hạ và ngu dốt’ như đa số ‘Phật Tử nhầm’ ngày nay.  Thêm nữa, chúng ta cũng là những người đồng lỏa và vô cảm để gian ni lẫn sư hổ mang thao túng Phật Giáo.  Tệ hơn nữa là đem luôn cái bổn tánh ngu hèn này như là một liều thuốc phiện về nhà, ra đường, tới chổ làm,…để cho những kẻ có quyền, có tiền thao túng, đàn áp mình. Như chúng ta đang thấy ở VN.

Tôi chẳng thà vô tôn giáo chứ không thể theo những cái tôn giáo nhan nhản chạy đầy đường lúc này.

Vậy thì Phật dạy sai hay sao?  Không phải Ngài dạy sai nhưng cái bi trí dũng, nhẫn, im lặng là vàng của bật bồ tát, giác ngộ vô úy khác với cái nhẫn nhịn, hèn nhát, ương hèn vô cảm như đa số phàm phu tục tử còn ngu muội, vô minh và ích kỷ, hèn nhát, như dân ta.

Cùng một chiêu thức nhưng nội lực sử dụng cao thấp bất đồng với kẻ địch cao thấp bất đồng với căn bản công phu thấp kém của chúng ta

Ngạn ngữ Tàu có nói:  Cực gian như cực thật, cực hiền như cực ngu.

Đừng hiểu lầm mà tưởng muốn làm cực gian hùng như Tào Tháo và Lưu Bị là dễ dàng, cũng đừng tưởng mình cực hiền nên giả bộ cực ngu mà mình cực ngu thiệt, hèn thiệt chứ không cực hiền.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *